hải ngọc's blogspot

Thứ sáu, ngày 12 tháng sáu năm 2009

chùm thơ Tây Ban Nha – Ba bài thơ siêu thực



Federico Garcia Lorca (1898-1936)
Trăng lên

Khi trăng lên
những tiếng chuông tan ra
và những lối mòn
bỗng không xuyên qua nổi

Khi trăng lên
biển lấn sâu vào đất
và trái tim ta cảm giác
một hòn đảo trôi trong cõi vô cùng

Không ai dám ăn những trái cam
dưới một vầng trăng tròn đầy như thế
chỉ trái cây xanh tươi và buốt lạnh
mới có thể chạm hờ lên những viền môi.

Khi trăng lên,
với hàng trăm mặt tựa như nhau,
tận sâu trong góc túi
đồng xu bạc thở dài.

Manuel Altolaguirre (1905-1959)
Hãy đi đi

Giấc mơ tôi không có chỗ đâu
để em sống trong nơi đó. Không có chỗ cho em.
Đó chỉ là một giấc mơ thôi. Em sẽ bị nhấn chìm trong đó.
Vậy hãy đi đi
đến một nơi nào mà sống
này em, người đang sống. Nếu những suy nghĩ của tôi
giống như sắt, đá kia
tôi vẫn còn dấu vết em lưu lại
nhưng chúng lại giống như lửa, như mây
được cấu tạo cùng thành phần như mặt đất
từ thưở hồng hoang, khi còn chưa có người ở đó
Em không thể sống nổi đâu. Không có chỗ cho em
Giấc mơ tôi sẽ đốt em thành tro bụi.

Luis Cernuda (1902-1963)
Tôi mệt

Nỗi mệt mọc thành lông vũ
Những chiếc lông chẳng vui tươi như chim vẹt
Những chiếc lông, dĩ nhiên, không thể bay
Cho dù cũng nói lắp y như vẹt

Tôi mệt bởi những ngôi nhà
Sao đổ nát quá nhanh mà không hề báo trước
Mệt bởi mọi thứ
Cứ quay lưng đi sột soạt tiếng lụa là

Tôi mệt bởi phải sống
(nhưng điều đó sẽ không dễ được cảm thông như cái chết)
Tôi mệt vì chính nỗi mệt này
khi nhận ra ngay giữa đám lông vũ xác xơ
những chiếc lông của con vẹt hay chớt nhả mà cũng hay sầu não
những chiếc lông của con vẹt bao giờ cũng mỏi mệt, hỡi ôi…

Hải Ngọc dịch
Chuyển ngữ từ bản dịch tiếng Anh của Robert Lima: “When Moon Appears” (Federico Garcia Lorca), “Go” (Manuel Altolaguirre) và “I’m Tired” (Luis Cernuda), đăng trên tạp chí Poet Lore 67: 3 (Autumn: 1972), p. 226-228

Thứ năm, ngày 28 tháng năm năm 2009

Entry for August 26, 2008

Good luck Diệu Linh!






Thứ bảy, ngày 23 tháng năm năm 2009

GÓC CỦA MÌNH

...

Lâu lắm rồi mới có cảm hứng post 1 cái gì đó lên blog này thì Yahoo 360 dở chứng, làm mất tiêu luôn cả bài viết.

Thế giới Yahoo 360 dạo này cũng vắng vẻ, hiu quạnh thật. Có lẽ cũng cần phải nói giã từ với Yahoo 360 chăng?

Ba năm blogging, không phải là người chuyên tâm viết lách, trao đổi gì lắm nhưng những gì mình biết đuợc, học đuợc, nhận đuợc từ thế giới blog này quả không ít. Trên thế giới blog này, mình cho ít nhưng nhận về thì nhiều.

Đã biết rất nhiều người giỏi, đủ để thấm thía cái câu "ngoài trời lại có trời". Để thấy không gian sống của mình thực ra đã rộng mở hơn khi không còn ngại ngần bởi ám ảnh tha nhân.

Đã có những người đánh động vào những suy nghĩ của mình, làm mình nghĩ khác đi nhiều thứ, cũng như làm mình tin vào một số điều ở trong bản thân mình.

Đôi khi chỉ một ý nghĩ rằng có ít nhất một người dừng lại trên blog này, đọc những gì mình viết và dịch, và không thấy nó phù phiếm, đã khiến mình cảm thấy muốn nghĩ, muốn viết, muốn dịch tiếp, nghĩa là, muốn vượt thoát chính mình.

Những người bạn đã đi qua cuộc đời mình trên thế giới ảo này, để lại những dấu ấn vô hình trong nghĩ suy, cảm xúc...

Làm thế nào để nói hết lời cảm ơn?

Dù sao thì mình vẫn sẽ bám trụ trên Yahoo này, vì sau khi ngó nghiêng các dạng blog khác, vẫn thấy Yahoo hình như là không gian hợp hơn cả cho kẻ vốn nhiều suy nghĩ vẩn vơ này. Những bài viết, dịch sẽ đuợc post trên địa chỉ blog của mình trên wordpress:

http://hieutn1979.wordpress.com/


Thứ hai, ngày 09 tháng ba năm 2009

GÓC CỦA MÌNH

...

Nhiều lúc tôi cảm thấy thế giới mạng là một cõi trống rỗng khủng khiếp cho dù nhìn bề mặt, hình như nó chưa bao giờ thôi huyên náo. Mỗi ngày mở web ra, bắt gặp đủ những chuyện ghê gớm, động trời: hôm qua một vụ cướp, nay một vụ giết người, hôm trước nữa thì hiếp dâm, loạn luân. Chỗ này đang sôi sục bất bình vì một sự kiện. Chỗ kia đang hả hê bình tán, nhàn đàm. Nhưng rồi bao nhiêu náo động đó cứ tắt ngấm đi, không dư âm nào còn lại. Hình như im lặng mới là mặt thật của thế giới này. Nơi mà những tiếng nói của nhau phát ra, tan vào khoảng không, mất hút. Thế thôi...

Nhiều lúc tôi cảm thấy mình rất giả dối khi tham gia vào bất cứ quá trình giao tiếp nào, kể cả những lúc viết blog như thế này, vì ngay khi con chữ vừa viết ra, tôi đã cảm thấy ngôn ngữ xa lạ với cảm giác của mình, rằng một khi viết ra thì đồng thời ngôn ngữ đã bắt mình sắm vai của một kẻ khác. Mà thực ra càng viết, tôi càng cảm thấy mình trượt dài khỏi ý niệm về bản thể, đến mức hình như tôi không có bản thể nữa. Bản thể rất có thể chỉ là một khối rỗng, vậy mà nhiều khi trọng lượng của nó lại khiến tôi trĩu nặng...

Có lần tôi nói với một người bạn rằng: có lẽ thời kỳ này dùng đại từ chúng ta đã là điều ngại ngần. Vì chữ chúng ta quá rộng thế nên dễ thành rỗng... Vì chữ chúng ta là tấm bình phong tiện nhất để ta tránh phải đối mặt với sự trống rỗng, phi bản thể của chính mình. Vì chữ chúng ta mang hơi hướm đại tự sự, nó giống như một quán bar, một sân vận động, nơi ta có thể ùa vào trong chốc lát, hò hét, gào thét thoả thuê đi quên đi rằng mình là kẻ bất lực, bất lực ngay cả trong những điều mong mỏi đơn sơ nhất, bình thường nhất.

Những dòng này là để dành cho bạn. Dành cho bạn, dù đã nói là chúng mình không cần sự an ủi giãi bày. Càng không cần những lời động viên lấy điểm tựa là những lý thuyết suông. Và như bạn nói, cũng chẳng nhất thiết phải viết ra. Dù sao thì vẫn phải sống thôi, sống như là một mệnh lệnh, một bổn phận không thể khước từ vậy.

"Thực sự thì chúng ta đều là những kẻ yếu đuối. Vậy thì hãy cứ sống đúng với bản chất yếu đuối của chính mình. Như thế đã là mạnh mẽ rồi. Như thế cũng đã là có ích cho đời."

Câu nói này không phải của mình, mà là của một người bạn trên blog. Chép lại câu đó. Cho bạn. Để chúng ta không tiếp tục dằn vặt vì sao mình lại yếu đuối, vì sao mình lại dễ bị tổn thương. Để thấy mình mạnh mẽ.

Đã sang ngày mới, tuần mới rồi.


Thứ hai, ngày 02 tháng hai năm 2009

Entry for February 02, 2009

Tình anh lính chiến...



1. Dạo Tết phải ở trong quê mấy ngày. Ngần đấy ngày trong quê, gần như ngày nào cũng phải nghe nhạc vàng. Cái thứ nhạc mà chính tôi một thời hết sức coi thường và cho đến bây giờ, theo định kiến của một bộ phận không nhỏ công chúng, vẫn bị xem là thứ nhạc bình dân, não ruột, không ngờ lại là thứ nhạc có sức sống dai dẳng đến như vậy trong lòng xã hội Việt Nam. Đừng tưởng nhạc vàng chỉ thống trị ở nông thôn, ở những khu lao động bình dân. Nó đang làm quả lấn sân trở lại không gian của đô thị, bằng chứng là sự xuất hiện của khá nhiều những album nhạc bolero của các ca sĩ thuộc hàng sao hiện nay như Phương Thanh, Đàm Vĩnh Hưng, Cẩm Ly, Đan Trường. Sự phục hồi của nhạc vàng ở thời điểm này có lẽ là một câu chuyện có nhiều điều để bàn hơn là vấn đề thị hiếu đơn thuần.


Ngày Tết nghe nhạc vàng thì ức chế lắm. Lời ca, giai điệu, bài nào cũng nỉ non, nức nở. Nhưng mà phải chịu đựng, vì bây giờ nếu bật nhạc jazz, nhạc rock... thì cũng chẳng khác nào tra tấn bà con nhà mình. Cứ nghe thì cũng ngẫm ra nhiều chuyện hay ho, mà nếu có thời gian sẽ viết dần dần.


Đây là chuyện thứ nhất.


2.


Đôi ta chừ mà gặp nhau đây

Say tâm tình cầm chặt đôi tay

Ngồi trông sao trời lóng lánh

Trời thanh trăng vàng óng ánh

Hai đứa nhìn đôi nét cau xanh


...


Post đoạn nhạc lên cho một người bạn không nghe nhạc vàng nhiều, hỏi đoạn này nói chuyện gì thế? Thế mà cũng hỏi: chuyện trai gái yêu đương chứ còn gì. Sai rồi. "Hai đứa" đây là hai chàng trai đấy. Trời!!! Thế đây là "tình trai", là "nhạc gay" hả? Không, đây là tình đồng chí.


Đoạn lyric trên đây trích từ bài "Phút đầu tiên" của Hoàng Thi Thơ. Những chi tiết như "nắm chặt đôi tay, "ngồi trông trăng sao"... khi bị trừu xuất khỏi văn cảnh cụ thể dễ trở thành thứ ngôn ngữ thuộc hàng nhạy cảm bậc nhất hiện nay - một thứ ngôn ngữ lệch pha (queer language).


Trường hợp bài "Phút đầu tiên" không phải là trường hợp duy nhất mà trên ca từ có dấu hiệu của một "nghi án giới tính". Đây là một ví dụ khác:


Tôi tiễn anh lên đường, trời hôm nay mưa nhiều lắm

Mưa thấm ướt vai gầy, mưa giá buốt con tim

Mình cầm tay nhau chưa nói hết một câu

Thôi đừng buồn anh nhé, tiếng còi đang ngân dài


(Một người đi - Mai Châu)


Theo lời tâm sự của tác giả, bài hát được ông sáng tác nhân tiễn một người bạn của mình lên đường nhập ngũ. Cố nhiên, ý đồ của tác giả không phải là điều tất yếu để từ đó có thể khẳng quyết giới tính "tôi" trong bài hát này là "nam". Nhưng có thể nói hình thức biểu hành giới tính của chủ thể trữ tình trong bài hát này như bị nhoè, khó xác định.


Cũng có thể thấy rằng ngôn ngữ biểu hiện trong những bài nhạc vàng này còn vương vất khá nhiều âm hưởng của văn nghệ lãng mạn tiền chiến. Chẳng hạn trong bài "Một người đi" ở trên, có khá nhiều những cụm từ, hình ảnh đã trở thành ước lệ từ thời thơ mới" "mưa ướt vai gầy", "giá buốt con tim". Một bài khác "Mười năm tái ngộ" của Thanh Sơn, ta bắt gặp những "Trắng đêm hai nguời/Chưa hết chuyện tâm tư/Tuyết sương rơi lạnh đầy"... Một giả thiết được đặt ra: phải chăng sự chi phối dai dẳng của ý thức thẩm mỹ lãng mạn tiền chiến là một nguyên nhân gây "nữ hoá" ngôn ngữ biểu hành của những bài nhạc tình lính chiến như thế này? Tình trạng "nữ hoá" diễn ngôn trong nhạc tình về người lính Việt Nam cộng hoà có lẽ được giảm thiểu khi người nhạc sĩ cố gắng loại bỏ những ước lệ trữ tình lãng mạn, kéo ca từ về sát cái khốc liệt, trần trụi của chiến tranh. Bài "Người nhập cuộc" của Trúc Phương chẳng hạn:


Tôi xin vào cuộc gian nan, chằng màn xa, chẳng rượu ngon, không gái tơ làm tình

Vài thằng bạn nghèo chung điếu thuốc

Đôi môi giả cười đời khi tóc còn xanh

Vào lửa trắng lính thường cháy túi

cơm cá khô lùa canh múc vội.


3.


Nhưng đặt ra vấn đề trên - sự nữ hoá diễn ngôn, dấu hiệu của ngôn ngữ lệch pha trong ca từ của nhạc lính để làm gì? Không đơn giản chỉ là một phát hiện soi mói. Tôi nghĩ thế. Ngôn ngữ bao giờ cũng gợi ra những điều sâu xa hơn chính bề mặt của nó.


Có thể nói, ở thời điểm hiện tại, diễn ngôn về giới là thứ diễn ngôn nhạy cảm, phức tạp nhất. Gần như ngày nào trên mặt báo, nguời ta cũng có thể thấy những tin tức liên quan đến những nghi án giới tính của các ngôi sao. Trong văn học, cả năm 2008 nhợt nhạt vừa qua, có lẽ gây xôn xao dư luận nhiều nhất là hai cuốn tự truyện của hai nhân vật đồng tính (Bóng và Không lạc loài). Đồng tính từ chỗ là một hiện diện nhưng vắng mặt trong ý thức của cộng đồng, từ một đối tượng bị nghi kị như một căn bệnh đến mức ban đầu khi xuất hiện, nó chỉ trở thành đối tượng của các vở hài kịch, đến mức trở thành đối tượng gần như thu hút sự chú ý của dư luận (Bóng và Không lạc loài nằm trong số sách bán chạy nhất, các phim ăn khách của Lê Hoàng hay Nguyễn Quang Dũng... thường xuyên có những yếu tố nhạy cảm giới tính", diễn ngôn lệch pha càng ngày có trọng lượng. Nó đã hiện diện đủ để khiến người ta không còn giữ một niềm tin trong suốt vào cặp phân chia nhị nguyên trong mọi bản sơ yếu lí lịch hiện nay: nam/nữ. Ám ảnh về giới có lẽ là nỗi ám ảnh bản thể duy nhất mà nguời ta có quyền công khai hồ nghi, chất vấn trong một xã hội đầy những phương diện cấm kỵ hồ nghi. Có lẽ thế chăng? Sự giải thể chuẩn trong lòng xã hội VN đương đại có lẽ bộc lộ trước tiên, rõ nét hơn cả trong những biểu hiện thuộc về cái hàng ngày như thế này.


Nhưng trở lại với những bài nhạc chiến ở trên. Sự hồ nghi về giới dường như không đựoc gợn lên trong tâm thế tiếp nhận đương thời. Chiến tranh vốn là hoàn cảnh bất bình thường, nó có thể bình thường hoá vô số điều bất bình thường khác, trong đó có những điều liên quan đến giới. Đừng tưỏgn chỉ có anh lính chiến VN cộng hoà mới biểu hành quan hệ đồng chí của mình của một cách nữ hoá như thế. Thơ Tố Hữu còn ghi lại một sự biểu hành nhiễu giới tính thế này: Giọt giọt mồ hôi rơi/Trên má anh vàng nghệ/ Anh Vệ quốc quân ơi/Sao yêu anh đến thế? Và câu chuyện cũng không chỉ dừng lại ở chuyện những người đàn ông, những người lính chiến miền Nam. Những nguời phụ nữ miền Bắc thời kỳ này hình như đã tham dự vào cuộc chiến bằng việc đầu tiên là quên mình là đàn bà. Trong một lần nghe bảo vệ luận án về đề tài thơ nữ miền Bắc thời chiến tranh, tôi lấy làm thú vị trước phát hiện của tác giả luận án khi chị nhận xét thời đó, các tác giả nữ luôn tự đồng nhất mình với thế hệ, với thời đại, và rất ít khi dám suy nghĩ về giới của mình. Ngay cả khi tự ý thức về giới, họ cũng thường ám ảnh nhiều nhất về bổn phận làm mẹ, làm vợ.


Vậy có nghĩa là gì?


Chiến tranh- một thế giới không đàn ông và không cả đàn bà.



P.S: Các bác còn muốn em viết về nhạc nữa không? :-)